Kết quả tìm kiếm cho "khô cá thát lát một nắng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 547
Tuổi thơ tôi lớn lên ở một vùng quê An Giang, nơi mùa nắng nối mùa mưa, nơi những con mương nhỏ len lỏi giữa ruộng đồng bát ngát. Trong ký ức non nớt ngày ấy, mắm là món ăn quen thuộc đến mức tự nhiên như hơi thở. Tôi ăn mắm từ khi còn nhỏ xíu, ăn đến lớn, để rồi khi đi xa mới hiểu rằng có những mùi vị, một khi đã thấm vào ký ức thì khó lòng rời bỏ.
Hiện nay, nhiều nhà vườn trồng mai trong tỉnh vẫn chưa thể an tâm. Nhà vườn dự báo tỷ lệ mai đạt chuẩn phục vụ Tết có thể giảm từ 30 - 40%, do thời tiết diễn biến thất thường.
Trước thềm Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, từ thực tiễn sinh động tại cơ sở, cán bộ, đảng viên và Nhân dân An Giang gửi trọn niềm tin vào sự lãnh đạo của Đảng, đồng thời kỳ vọng vào những chính sách mang tính đột phá để tháo gỡ các “điểm nghẽn” về thể chế, vốn và thị trường.
Cá mó kho dưa thường xuất hiện trong những bữa cơm ngày lạnh. Miếng cá trắng, béo, ngọt quyện vị chua dịu của dưa, cay nhẹ của ớt, thơm nồng của tiêu và nghệ. Chỉ cần thêm bát cơm nóng, bữa ăn đã đủ đầy, ấm áp.
Tại sao dân sành ăn lại mê mẩn những loài "quái ngư" dưới sông Đà? Bài viết hé lộ câu chuyện quái ngư và quy tắc "người vào, ma ra" trong ẩm thực xứ Mường.
Giữa bộn bề của cuộc sống hiện tại, giữa những tất bật thị thành chẳng lúc nào ngơi nghỉ, chỉ cần thoáng đâu đó nhìn thấy một tấm ảnh giống ngôi nhà xưa, trái tim tôi như bị kéo trở về những ngày Tết của tuổi thơ.
Đứng trên một điểm cao của miền cực Bắc, phóng tầm mắt ra những dãy núi cao hùng vĩ nối tiếp nhau đến tận chân trời, người ta dễ cảm nhận được vì sao Tuyên Quang luôn để lại dư âm rất riêng trong lòng du khách. Đó không chỉ là vẻ đẹp của núi rừng, mà là cảm giác đang bước vào một không gian rộng mở, nơi mỗi điểm đến là một lát cắt cảnh sắc, góp phần tạo nên bức tranh du lịch nhiều tầng, nhiều lớp.
Nhiều người nghĩ món xôi mặn chắc chỉ khác món xôi thông thường ở chỗ là nó có vị mặn. Hẳn nhiên là thế. Nhưng ký ức tuổi thơ tôi từ 40 năm trước, món xôi mặn được gọi là món xôi thần thánh bởi thời buổi “thóc cao gạo kém” của thập niên 1980, bất kỳ món nào có dính dáng đến… thịt là món ăn sang trọng rồi.
Những ngày cuối năm thường đến rất nhanh. Nhanh đến mức tôi chưa kịp nhận ra cái lạnh đã dày hơn, nắng đã mỏng hơn, và lòng người cũng chùng xuống theo từng trang lịch sắp lật sang năm mới. Ở tuổi ngũ tuần, tôi đứng giữa khoảnh khắc giao mùa ấy với một cảm giác bâng khuâng khó gọi tên, như thể thời gian đang khẽ nhắc mình rằng: lại thêm một năm nữa trôi qua trong vội vã.
Huế có hàng trăm ngôi chùa. Vậy nên, vấn đề ẩm thực nhà chùa hay gọi nôm na là cơm nhà lam xứ Huế có rất nhiều chuyện thú vị. Cứ nghĩ đến cảnh mỗi khi mặt trời đứng bóng, các thầy chùa, ni sư ngồi vào bàn ăn gọi là Ngọ trai, đó đã là một cách thức ẩm thực khác hẳn với người thường...
Sáng sớm, trên cánh đồng bát ngát, người dân ăn vội chén cơm rồi nhanh chân xuống đồng cấy mạ. Từng dấu chân giẫm lớp bùn non, người cấy mạ khom lưng “dệt” nên những vạt lúa thẳng hàng trên đồng.
Những ngày đi công tác cùng lực lượng kiểm ngư An Giang, chúng tôi có chuyến hải hành đáng nhớ. Trải nghiệm ấy giúp chúng tôi hiểu hơn về vùng biển Tây Nam của Tổ quốc.